Những bài văn hay lớp 11

Phân tích nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm Chứ người tử tù

Đề bài: Em hãy nêu cảm nhận của mình về nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm Chứ người tử tù

Bài làm

Nguyễn Tuân là một trong những cây bút vô cùng nổi bật của nền văn chương Việt Nam hiện đại. Ngòi bút của ông luôn có sức sáng tạo vô cùng mãnh liệt. Ông là một người say mê cái đẹp và đặc biệt ưu ái đến những vẻ đẹp tinh hoa mang giá trị của truyền thống. Viết tác phẩm Chữ người tử tù cũng chính là Nguyễn Tuân đang bày tỏ tấm lòng, cách nghĩ, cách cảm của mình về cuộc đời và thế sự. Huấn Cao là nhân vật chính, nhân vật trung tâm và cũng là nhân vật tư tưởng của tác phẩm, một con người với cốt cách phi thường và nghị lực hết sức phi thường, cả cuộc đời dành trọn cho những nghĩ suy và tâm tư dành cho nhân dân Tổ quốc, tuy chí lớn không thành nhưng những gì mà ông gửi gắm cho cuộc đời cũng đều đáng quý vô cùng, đáng trân trọng vô cùng.

Nhà văn Nguyễn Tuân từng có những chia sẻ, xây dựng nhân vật Huấn Cao là ông có khai thác từ nguyên bản ngoài đời thực một vị anh hùng – đó là nhân vật lịch sử vô cùng tiếng tăm Cao Bá Quát. Cao Bá Quát là một con người vô cùng tài năng, ông cũng có phẩm chất vô cùng đáng ngưỡng mộ khi luôn lo nghĩ cho đại cục, luôn mang trong mình tinh thần về nghĩa lớn. Trong thời đại ông sống, nhân dân phải chịu nhiều áp bức, bất công từ chính những bộ máy chính quyền. Cuộc sống của nhân dân đã muôn vàn khổ cực vậy mà còn phải chịu bao đè nén từ quan trên lũng loạn, tham ô, bóc lột cùng kiệt sức lao động của nhân dân. Không chịu được những bất công như thế, ông đứng đầu vận động nhân dân khởi nghĩa chống chính quyền. Tuy nhiên, một điều đáng tiế đó là cuộc khởi nghĩa của ông bị thất bại, bị đàn áp dã man, tổn thất về lực lượng vô cùng nặng nề. Trong tác phẩm Chữ người tử tù, nhân vật Huấn Cao cũng có số phận tương tự. Điều đau lòng thay một bậc đại trượng phu nay lại trở thành kẻ tử tù sống đếm từng ngày chờ bị xử tử.

Xem thêm:  Bài thơ Tống biệt hành của Thâm Tâm kết thúc bằng bốn câu: “Người đi? ừ nhỉ... người đi thực…”."Chiếc lá bay", "hạt bụi", "hơi rượu say" trong ba câu cuối là để chỉ ai? Từ đó, anh (chị) cảm nhận được gì về tâm trạng của người ra đi trong bài thơ?

Huấn Cao là một người có tài, không chỉ tài võ, mà còn có cả tài văn. Ông là người nổi tiếng văn hay chữ tốt, còn nổi tiếng hơn khi tài chữ của ông được người đời nhận định như một kiệt tác, là báu vật trên đời, tiếng tăm ấy của ông được lan truyền khắp thiên hạ, ai cũng mong muốn một lần được diện kiến cái tài của ông, được có đôi ba con chữ của ông trưng bày trong phòng khách của gia đình mình. Nhưng Huấn Cao cũng là một người có nhân cách lớn, rất có ý thức về tài năng của mình. Ông cũng tự nhận thấy mình là người hay chữ, viết chữ đẹp như những kiệt tác nghệ thuật đích thực và ông cũng rất có chính kiến cho chính cái tài của mình. Ông là người không dễ buông bút, buông chữ, ông không bao giờ vì vinh hoa phú quý mà ép mình phải cho chữ, cả đời ông từ trước đến giờ chỉ cho chữ đúng ba người, đó là những người bạn có nhân cách lớn, là những người mà ông coi như tri âm tri kỉ. Đối với ông nghệ thuật đích thực cũng phải được trao gửi cho người biết thưởng thức nghệ thuật một cách đích đáng, kể cả bị kề dao vào cổ cũng không khiến ông khuất phục hạ mình.

phan tich nhan vat huan cao trong tac pham chu nguoi tu tu - Phân tích nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm Chứ người tử tù

Phân tích nhân vật Huấn Cao

Cái sở nguyện được có chữ Huấn Cao kia của viên quản ngục, một con người được coi như bông hoa sen giữa chốn bùn lầy, một người được coi là một thanh âm trong trẻo xen giữa bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn xô bồ đã hề dễ dàng đạt được. Thật vậy, Huấn Cao không khinh ghét quyền lực, nhưng khinh ghét nhưng kẻ cường quyền, cậy quyền mà ức hiếp nhân dân. Ông không cho phép và không hề ủng hộ điều đó. Viên quản ngục biệt đãi ông, lúc đầu ông có chút hiểu lầm, ông nhất quyết khinh bạc ra mặt, nhưng khi biết được tấm lòng của Huấn Cao, ông lại cảm động vô cùng. Còn trách mình chỉ chút nữa là đã phụ mất một tấm lòng đẹp trong thiên hạ và không chút ngần ngại đáp ứng ước nguyện của viên quản ngục, cho chữ ông mà không cần nhiều suy nghĩ.

Xem thêm:  Bức tranh "Việt Bắc ra quân" là một bức tranh hùng tráng, tràn đầy khí thế chiến thắng của quân dân ta. Phân tích đoạn thơ sau trong bài Việt Bắc của tố Hữu để làm sáng tỏ: “Những đường Việt Bắc của ta… Đèn pha bật sáng như ngày mai lên”

Cảnh cho chữ được diễn ra với những nét phác họa đầy ý đồ nghệ thuật, bóng tối của nhà tù cùng những thứ như màng nhện, phân chuột, phân rán, mùi ẩm thấp, hôi hám bây giờ không có ý nghĩa gì khi nơi ngục tù này được soi sáng bằng chân lý nghệ thuật. Ánh sáng của ngọn đuốc, mùi thơm của mảnh lụa và nghiên mực đã lấn át tất cả. Và rồi, tất cả lại càng được tỏa sáng với hào quang nghệ thuật khi Huấn Cao chắp bút và viên quản ngục run run vì cảm động, vì cảm kích trước cái đẹp. Huấn Cao rất coi trọng cái tâm của viên quản ngục nên đã khuyên lơi ông nên cáo quan về quê mà giữ cho mình cái thiên lương trong sáng, đừng để nó bị vấy bẩn. Huấn Cao rất coi trọng viên quản ngục, có sự nhìn nhận về viên quản ngục một cách vô cùng sâu sắc, nhất là về tinh thần và nhân cách của ông. Câu nói của viên quản nguc “Xin bái lĩnh” cũng cho ta thấy được sự hòa hợp của những nhân cách lớn đó, nghệ thuật và cái đẹp thật tuyệt vời.

Huấn Cao là nhân vật tư tưởng của Nguyễn Tuân, thông qua nhân vật này, nhà văn muốn hướng tới những điều tốt đẹp trong cuộc đời về việc coi trọng cái đẹp, cái tài năng, nhân phẩm của mỗi con người. Con người sống trên đời cần chú trọng nhất cái thiên lương.

Xem thêm:  Bình giảng một bài thơ xuân mà em yêu thích

Minh Tuệ