Những bài văn hay lớp 12

Phân tích hình tượng nhân vật Tnú trong tác phẩm Rừng xà nu

Phân tích hình tượng nhân vật Tnú trong tác phẩm Rừng xà nu

Bài làm

NTT là 1 trog những nhà văn rất thành công trong những trang viết về Tây Nguyên, tiêu biểu vs “ Đất nước đứng lên” ( 1956), “ Rừng xà nu” (1965) cũng đủ khẳng định ông là nhà văn của Tây Nguyên. Nguyễn Đăng Mạnh đã nhận xét: “ Nếu nói Nguyễn Tuân suốt đời đi tìm cái đẹp thì Nguyên Ngọc ( bút danh của NTT) suốt đời săn tìm những tính cách anh hùng”. Trong “ Rừng xà nu”, NTT đã xây dựng 1 tập thể Xô Man anh hùng vs những cá nhân anh hùng cụ thể: cụ Mết, Mai, Dít,…đặc biệt là nhân vật Tnú. Ở nhân vật này nhà văn đã dày công chọn lựa đặc tả tiêu biểu cho vẻ đẹp của cộng đồng Xô Man kết tinh sức mạnh quật khởi của TNg trong kháng chiến chống Mĩ, đó là 1 tràng trai có trái tim trung hậu, bản lĩnh gan dạ, dũng cảm, bất khuất trung thành tuyệt đối vs CM. T nú là mẫu anh hùng của thời đại mới.

T nú đc sinh ra trong mảnh đất TNg bất khuất thuộc bộ tộc ng mà hiếm ai biết đến- ng Strá. Anh mồi côi từ nhỏ, sống trong sự cưu mang đùm bọc của dân làng. Nhận xét về Tnu, cụ Mết thường nói “ Nó là ng Strá mình. Cha mẹ nó chết sớm, làng Xô Man nuôi nó. Đời nó khổ, nhưng bụng nó sạch như nước suối làng ta”. Có sự đối lập giữa số phận và phẩm chất. Tnu hiện ra trong câu chuyện kể như 1 niềm tự hào của dân làng vs phẩm chất tốt đẹp và trong sáng.

Tnu có 1 trái tim trung hậu, có tình yêu sâu sắc và lòng căm thù giặc mãnh liệt. Tnu yêu mảnh đất quê hương thể hiện qua những tình cảm gắn bó vs loài cây đặc trưng cho quê hương anh hùng: từ đơn vị về thăm làng và cả lúc chia tay, Tnu đã bồi hồi đứng lặng ngắm nhìn cánh rừng xà nu, lòng bâng khuâng, bịn rịn như vs 1 ng thân. Bởi lẽ vs Tnu cũng như vs ng Xô Man khác, xà nu gắn vs tuổi thơ anh, vs những kỉ niệm tình yêu và cả những đau đớn…đôi mắt anh phóng ra để ngắm chọn vẹn cánh rừng xà nu hùng vĩ. Đối vs Tnu, rừng cây và mảnh đất quê hương thật gắn bó thân thương bởi những kỉ niệm lúc đầu khi dữ dội, là đối tượng để thương, để nhớ.

NTT đã miêu tả nhịp chày giã gạo của dân làng Xô Man để nói lên thật xúc động tình yêu, con người của Tnu. Khi nghe tiếng chày rộn rang của ng Strá, anh chợt nhận ra lòng mình: “ Nỗi nhớ day dứt lòng anh suốt ba năm nay chính là tiếng chày đó”. Nó nhắc anh nhớ tới ng thân yêu. Là tiếng chày chuyên cần rộn rã của mẹ anh khi xưa, của Mai, của Dít, của những ng Strá mà từ ngày lọt lòng a đã nghe thấy rồi. Đối vs Tnú tiếng chày chính là nhịp sống cơ cực mà ấm áp, gần gũi thân thiết của con ng và quê hương. Về thăm làng, Tnu đã gọi tên, nhận mặt từng người mà có lẽ suốt ba năm qua h/ả của họ đã ghi sâu trong tâm trí a: anh Pre, bà Leng,..nhất là cụ Mết. Tnu đã bồi hồi sung sướng cụ Mết vẫn “ quắc thước” như xưa.

Vì mồ côi, từ nhỏ dân làng đã trở thành ng mẹ thứ hai của Tnú nuôi dưỡng và che chở. Vì thế anh đã yêu quê hương, yêu dân làng bằng tình yêu máu thịt ruột rà.

Xem thêm:  Đừng sống theo điều ta ước muốn, hãy sống theo điều ta có thể (Ngạn ngữ)

Tnú còn rất yêu thương vợ con, Tnú từng là ng bạn thân thiết từ nhỏ vs Mai và lớn lên là 1 ng yêu chung thủy, 1 ng chồng đầy trách nhiệm. Vs đứa con nhỏ sinh ra chưa có tã lót, Tnu đã xé tấm dồ của mình ra để che chở cho con. Khi chứng kiến cảnh vợ con bị giặc tra tấn, Tnú đã ko sợ chết lao vào giữa bọn giặc để che chở cho vợ con. Hai cánh tay rộng lớn như hai cánh linh chắc của anh ôm chặt lấy mẹ con Mai đầy yêu thương, đau xót nhưng anh đã ko thể cứu đc vợ con. Dù ko thể cứu đc vợ con nhưng a đã dám xả thân mình để bảo vệ những ng thân yêu bằng một trái tim yêu thương sâu sắc và 1 ý thức hi sinh.

Bên cạnh tình yêu quê hương, yêu những ng dân làng Xô Man đã nuôi nấng, đùm bọc và yêu gia đình nhỏ của mình, Tnú còn có 1lòng căm thù giặc chảy bỏng. Lòng căm thù giặc của Tnú xuất phát từ chính c/s của con ng TNg, từ tội ác của kẻ thù vs dân làng Xô Man, đối vs vợ con và vs chính bản thân a. Xuất phát từ tình yêu thương sâu sắc mà Tnú biết căm thù mãnh liệt.

Mối thù của quê hương và dân làng.Chứng kiến những ng dân làng XM bị giặc tàn sát 1 cách vô cớ: chúng treo cổ a Xút, chặt đầu bà Nhan và những ng dân vô tội, lửa căm thù bắt đầu nhen nhóm trong trái tim cậu bé. Và vs mối thù của chính gđ a. Khi chứng kiến vợ con bị giặc tra tấn, ngọn lửa căm thù trong trái tim Tnú cháy bừng lên mạnh mẽ. Bọn giặc đã dùng gậy sắt đánh mẹ con Mai, Tnú nghe rất rõ tiếng thét của Mai, tiếng khóc ré lên của đứa con. Sau đó tất cả im bặt chỉ còn tiếng sắt nện xuống hừ hự. Cảnh tra tấn dã man ấy đã bóp nát trái tim Tnú, khiến anh ko thể chịu đựng đc, bàn tay a bứt đứt hàng chục trái vả mà ko biết, hai con mắt a lúc bấy h là 2 cục lửa lớn. Như vậy, ngọn lửa căm thù đã truyền lên đôi tay, lên đôi mắt, đốt cháy tâm hồn Tnu, a thét lên tiếng dữ dội lao vào bọn giặc.

Ngay lúc ấy, bọn giặc tra tấn anh bằng cách chúng quấn rẻ vào mười đầu ngón tay Tnú, tẩm dầu xà nu rồi châm lửa, 10 ngón tay trở thành 10 ngọn đuốc. “ Anh ko cảm thấy ở 10 đầu ngón tay nữa. Anh nghe lửa cháy trong lồng ngực, cháy ở bụng”. Nỗi đau đã chuyển hóa thành lòng căm thù mãnh liệt đốt cả trái tim. Tnu mở mắt trừng trừng, ném căm giận về phía kẻ thù. 10 ngón tay Tnu cháy rực sau này trở thành tật nguyền, mỗi ngón trở thành 2 đốt đã là biểu tượng cho những nỗi đau thương, là chứng tích tội ác của kẻ thù và lòng hận thù.

Tnú là 1 ng mang tính cách anh hùng: gan dạ, dũng cảm, trung thành vs CM và có tính kỉ luật cao. Tên gọi Tnú  thực ra trong nguyên mẫu tên gọi của nhân vật là anh Đề, thế nhưng nhà văn đã đổi thành Tn, theo tiếng Bana, Tnú có nghĩa là dũng sĩ. Như vậy ngay từ tên gọi, nhà văn đã có dụ ý thể hiện tính cách anh hùng vừa để tăng lên tính chất TNg. Khi còn nhỏ, Tnú đã xung phong đi nuôi cán bộ: để khủng bố tinh thần dân làng, bọn giặc đã bắt và giết tất cả những ng đi rừng làm CM, chúng treo cổ anh Xút, chặt đầu bà Nhan. Đây có thể xem là 1 thử thách đầu tiên đối vs tính cách của ng anh hùng, trước tình huống ấy, Tnú vẫn sẵn sàng làm liên lạc thay cho thanh niên và ng già. Tnú đã tin vào ng cán bộ CM như tin vào lí tưởng sống cao đẹp: “ cán bộ là Đảng, Đảng còn núi nước này còn”. Hành động và niềm tin của Tnú đã thể hiện bản lĩnh gan góc và lòng trung thành vs CM.

Xem thêm:  Tóm tắt truyện "Số phận con người" của nhà văn Xô-cô-lốp

Cách liên lạc của Tnú cũng khác thường: Tnú “leo lên cây cao quan sát xé rừng mà đi”. “ Qua sông nó ko thích lội chỗ nước êm, cứ lựa chỗ thác mạnh mà bơi ngang, vượt lên trên mặt nước, cỡi lên thác băng băng như 1 con cá kình” vì biết rằng qua chỗ nước êm thằng Mĩ Diệm hay phục kích. H/ả Tnú “cỡi lên thác băng băng như 1 con cá kình” đã góp phần bộc lộ tính dũng cảm, bất khuất, mưu trí của 1 e bé liên lạc anh hùng.

Cách học chữ của Tnú rất lạ lung: khi đc anh Quyết dạy chữ, Tnú đã lặn lội 1 mình suốt ba ngày đường đến núi Ngọc Linh tìm đá trắng làm phấn viết. Vì ko nhớ mặt chữ, Tnú đã tự trừng phạt mình bằng cách lấy đá đập vào đầu cho máu chảy ròng ròng để mai tiếp tục học chữ. Đó là lòng “ khát chữ’ để vươn lên làm 1 con ng để làm CM thay anh Quyết, vì có chữ mới làm đc CM.

Khi bị giặc phục kích bắt được, Tnú cũng đã thể hiện đc tính cách của ng anh hùng. Lần ấy chưa kịp vượt thác, họng sung của giặc đã chĩa vào tai lạnh ngắt, Tnú chỉ kịp nuốt cái lá thư của anh Quyết gửi về huyện. Tấm lưng nhỏ bé của Tnú ngang dọc những vết dao chém, máu da tím bầm như nhựa xà nu thế nhưng Tnú vẫn ko chịu khai báo cơ sở CM. Giặc cởi trói Tnú đã đặt tay lên bụng mh và nói: “ Cộng sản ở đây này”, hành động vừa rất trung thực: cộng sản ở trong bụng, trong tâm hồn,trong trái tim Tnú, nó cũng vừa thể hiện sự gan góc, thách thức đối vs kẻ thù. Đó cũng là tấm lòng trung thành tuyệt đối vs CM và ở Tnú có cách biểu hiện rất khác biệt của chất Tây Nguyên ko thể trộn lẫn.

Như vậy, ngay từ khi còn nhỏ Tnú đã thể hiện tính cách của 1 anh hùng được hun đúc, tôi luyện trong thực tế chiến đấu.

Sau ba năm ở Kon Tum, Tnú đã vượt ngục trở về làng: anh đã đọc lá thư tuyệt mệnh của anh Quyết cho cả làng nghe. Sau đó Tnú đã đi ba ngày lên núi Ngọc Linh ghùi đá mài về, kêu gọi cả làng chuẩn bị vũ khí đánh giặc. Từ khi Tnú trở về làng, ng Xô Man ngày đi phát rẫy, đêm đêm mài vũ khí chuẩn bị kháng chiến. Tnú đã trở thành chỉ huy đội du kích. Vs bọn giặc, Tnú đã trở thành con cọp núi của rừng. Như vậy, trong tâm hồn Tnú ngọn lửa CM luôn luôn cháy bỏng và thôi thúc anh. Khi bị giặc tra tấn dã man đối vs vợ con và vs chính bản thân anh, Tnú vẫn giữ vững tư thế của ng CM. Chỉ có hai bàn tay ko, Tnú đã nhảy xổ vào giữa cứu bọn giặc để cứu vợ con. Anh nguyền rủa lũ giặc là  “đồ ăn thịt người” và nhìn chúng bằng đôi mắt của “hai cục lửa lớn” căm thù. Hành động của Tnú ko phải là hành động nên làm vào thời điểm đó, nhưng cũng chứng tỏ bản lĩnh kiên cường, bất khuất của Tnú.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ “Trở về quê nội” của Lê Anh Xuân

Khi bản thân Tnú bị tra tấn, mười ngón tay Tnú đã trở thành mười ngọn đuốc cháy rực như 1 biểu tượng của ý chí kiên cường, của lòng dũng cảm vô song. Trong giây phút ấy, Tnú vẫn nhớ tới lời của ng CM: “ Người Cộng sản ko thèm kêu van”. Trong ý nghĩ và hành động này của Tnú đã chứng tỏ bản lĩnh của ng CM khi đối mặt vs cái chết, vs kẻ thù. Anh vẫn giữ vững tư thế hiên ngang ko chịu khuất phục, giữ vững tấm lòng trung thành tuyệt đối vs CM. Trong giây phút ấy có thể nói Tnú đã bước qua ranh giới của 1 ng bình thường để vào thế giới của thánh thần bất khuất và bất diệt.

Lòng quả cảm còn có khả năng thức tỉnh và dẫn đường: anh bỗng nghe tiếng chân ai rầm rập quanh nhà ưng và đã hiểu rằng mình cần phải làm gì. Anh thét lên một tiếng “ giết”, đó là tiếng kêu gọi trả thù là hiệu lệnh chiến đấu. Cả làng Xô Man đã nổi dậy tiêu diệt kẻ thù, trở thành làng kháng chiến.

Vết thương trên đôi tay chưa lành hẳn, Tnú đã xung phong gia nhập lực lượng giải phóng. Anh dùng chính đôi tay bị tật nguyền của mình cầm vũ khí chiến đấu trả thù cho dân làng, cho gia đình và cho chính bản thân anh. Nghĩa là Tnú đã trở thành 1 mẫu ng anh hùng của thời đại mới, biết vượt qua ranh giới của cá nhân, của dân làng để tham gia chiến đấu bảo vệ quê hương, đất nước.

Tnú là một ng có tính kỉ luật cao. Mặc dù ba năm đi lực lượng giải phóng, nhớ quê hương, nhớ dân làng nhưng Tnú chỉ về thăm quê hương khi đc cấp trên cho phép. Anh cũng chỉ thăm làng 1 chiều  1 đêm, hôm sau lại tiếp tục lên đường theo mệnh lệnh của cấp trên. Điều đó cho thấy Tnú là 1 ng lính luôn biết đặt nhiệm vụ CM lên trên tình cảm cá nhân, đó là phẩm chất của ng CM

NTT đã đặt nhân vật trong 1 câu chuyện kể mang tính sử thi đậm đà chất TNg, sử dụng nhiều chi tiết đặc tả rất ấn tượng, đưa nhân vật vào những thử thách khốc liệt để thể hiện tính cách anh hùng.

Nhân vật Tnú là biểu tượng rực sáng cho sức sống anh hùng của cộng đồng ng dân TNg, chủ nghĩa anh hùng CMVN thời chống Mĩ. Cuộc đời bi tráng của Tnú điển hình cho những số phận đau thương và hành trình đến vs CM của ng dân TNg để chứng tỏ chân lí của thời đại “ Chúng nó đã cầm súng, mình phải cầm giáo”. Chủ nghĩa anh hùng luôn là dòng chảy liên tục của lịch sử ngàn xưa truyền lại cho đời sau và đến muôn đời. Qua nhân vật này, tác gỉa đã bộc lộ lòng yêu quý và ngưỡng vọng đối vs con ng ưu tú của 1 TNg bất khuất. Đó cũng là 1 tình yêu và sự khâm phục của chúng ta về một thế hệ cha anh từ bùn đen máu lửa đã vùng lên anh dũng tuyệt vời.

“ Nước Việt Nam từ máu lửa

Rũ bùn đen đứng dậy sáng lòa”

( Nguyễn Đình Thi)