Những bài văn hay lớp 11

Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm Chữ người tử tù

Đề bài: Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm Chữ người tử tù

Bài làm

Chữ người tử tù là một trong những truyện ngắn xuất sắc của Nguyễn Tuân viết về một thời vang bóng. Nguyễn Tuân rất say mê cái đẹp và luôn đi tìm những giá trị nghệ thuật mà ông coi là chỉ còn lưu giữ hoàn hảo nhất của truyền thống, cái thời quá khứ đã xa. Viết tác phẩm này, xây dựng nhân vật Huấn Cao là Nguyễn Tuân muốn gửi gắm những suy nghĩ, những nhận định của ông về cái đẹp của nghệ thuật và cái đẹp của lòng người trong cuộc đời.

Tác phẩm kể về nhân vật Huấn Cao. Đã có những chia sẻ xoay quanh nhân vật này và Nguyễn Tuân cho  biết viết về nhân vật Huấn Cao, ông lấy hình tượng có thật là người anh hùng Cao Bá Quát, một người tài nhưng trong cuộc đời phải chịu nhiều cay cực.

Huấn Cao được giới thiệu là một người anh hùng rất có tài và có đức, ông đã đứng lên lãnh đạo chống lại cuộc khởi nghĩa chống lại triều đình vì đã có những áp bức, bất công không đáng đối với nhân dân. Nhưng không may, cuộc khởi nghĩa thất bại và ông bị bắt giam, ngay lập tức bị xử tội chết, bị tống vào ngục tù của một nhà ngục ở tỉnh Sơn chờ ngày bản án phán quyết. Có rất nhiều giai thoại nói lên sự gần gũi giữa hình tượng nhân vật Huấn Cao và hình mẫu có trong đời thực là người anh hùng Cao Bá Quát – ông cũng là lãnh tụ nông dân Mỹ Lương làm nên  cuộc khởi nghĩa đi vào lịch sử năm xưa

Xem thêm:  Bình giảng bài thơ "Đây thôn Vĩ Dạ" của Hàn Mặc Tử

Huấn Cao dưới ngòi bút của Nguyễn Tuân, không chỉ là người có văn võ song toàn mà còn là nghệ sĩ thư pháp tài năng. Ông có tài viết chữ rất nhanh và đẹp. Tài bút của ông được người đời hết lời ca ngợi, tiếng lành đồn xa người ta truyền nhau câu chuyện có được chữ của ông Huấn Cao mà treo trong nhà thì không khác nào có được vật quý. Tuy nhiên, Huấn Cao cũng lại là người cực kì có tâm với con chữ của mình. Có cái tài với tiếng thơm vang xa nhưng Huấn Cao không bao giờ tự ý cho chữ. Đối với ông, không bao giờ có thể tùy tiện phóng bút. Cả đời ông chỉ mới cho chữ ba người bạn mà ông coi là tri âm tri kỉ của cuộc đời mình. Chính bởi vậy, con đường thu phục lòng tin của Huấn Cao, để được Huấn Cao để ý, tự nguyện chắp bút cho chữ của Viên quản ngục là xa vời vô cùng, còn đã từng nghĩ rằng điều đó thật là điều không tưởng.

phan tich hinh tuong nhan vat huan cao trong tac pham chu nguoi tu tu - Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm Chữ người tử tù

Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao

Nhân vật Huấn Cao là nhân vật mang tâm thế và tầm thế rất lớn lao, là một người có tấm lòng thiên lương rất trong sáng, kinh ghét những thói cậy quyền nhưng Huấn Cao cũng là người có tấm lòng biết biệt nhỡn liên tài. Để có được chữ của Huấn Cao, quản ngục đã tìm mọi cách để được gần gũi ông, để được ông để ý và chứng cho tấm lòng của mình, quản ngục đã phải hạ mình, còn biệt đãi Huấn Cao. Một người đang nắm trong tay quyền sát của cả bao nhiêu người mà lại phải luồn cúi một tên tử tù, thật là một điều xưa nay hiếm. Hơn hết, quản ngục ăn lương phúc bổng của triều đình, làm cái nghề coi tù mà lại đi cũng kính nể, biệt đãi tử tù thì quả thực là điều không phải lẽ cho lắm, việc làm này của quản ngục mà bị phát giác thì quản ngục cũng khó lòng mà thoát tội. Nhưng quản ngục vẫn sẵn sang chịu mạo hiểm, bất chấp cả nguy hiểm tính mạng của bản thân. Điều đó có thể thấy được tấm lòng viên quản ngục đối với Huấn Cao là nghiêm túc, là thật tâm đến nhường nào. Ngay từ ban đầu, con đường đem tấm lòng mình đến gần với tấm lòng Huân Cao của viên quản ngục đã cực kì nhiều gian nan, Huấn Cao là người rất bản lĩnh, và cũng rất có chính kiến. Chính vì vậy mà ông không cho phép mình bị khuất phục trước cường quyền. Và bằng tấm lòng chân thành của mình, cuối cùng viên quản ngục cũng cảm hóa được Huấn Cao, làm cho Huấn Cao tin tưởng vào con người và nhân cách của ông

Xem thêm:  Suy nghĩ về tình bạn tình yêu tuổi học đường

Cảnh cho chữ được coi là phân cảnh đắt giá nhất của tác phẩm, giàu tính nghệ thuật sâu sắc, đây cũng là đoạn trích tỏa sáng đầy đủ nhân cách thiên lương của các nhân vật. Cuộc gặp gỡ của những con người yêu cái đẹp, yêu nghệ thuật được coi là cuộc gặp gỡ xưa nay hiếm. Họ quần tụ bên nhau trong một hoàn cảnh đặc biệt, đầy nghich lý khi một kẻ phản nghịch đang chờ chết và một bên là những người đại diện cho pháp luật, cường quyền. Họ đối nghịch nhau ở tâm thế xã hội nhưng lại gặp nhau, có sự đồng cảm với nhau vì cái đẹp. Bóng tối nơi nhà tù ẩm thấp với mùi hôi hám của những phân chuột, phân rán… lại tự nhiên xuất hiện những nét trong sáng, thanh khiết của tấm lụa trắng và sự thơm tho của nghiên mực. Trong cái bóng tối lại hiện hữu một thứ ánh sáng chói lòa làm sáng bừng cả một vùng không gian chưa bao giờ chịu thay đổi. Một thứ ánh sáng đang vươn dậy ngự trị nơi mà chỉ luôn mang lại cảm giác của bóng đêm. Giữa khung cảnh đó, nổi bật là hình tượng nhân vật Huấn Cao, là người đang ở trong tư thế chắp bút để sáng tạo ra cái đẹp, Còn viên quản ngục thì khúm núm, đỡ lấy mảnh vải, ánh mắt mê đắm theo những nét bút của Huấn Cao, vô cùng xúc động. Sau khi cho chữ xong, Huấn Cao còn có những lời khuyên nhủ viên quản ngục hãy từ bỏ chốn quan trường đen tối này để mà giữ cho mình cái thiên lương thanh sạch, Huấn Cao rất hiểu người, hiểu đời, những lời khuyên răn ấy của Huấn Cao cũng chỉ vì lo cho quản ngục. Vì Huấn Cao coi trọng cái nghĩa khí, cái tấm lòng của viên quản ngục vô cùng. Từ những lời mà Huấn Cao nói đã khiến cho Viên quản ngục cảm thấy như được soi sáng rất nhiều.

Xem thêm:  Bình giảng bài thơ "Tiến sĩ giấy" - Bài 2 của Nguyễn Khuyến

Nhân vật Huấn Cao là hình tượng nhân vật mang tầm tư tưởng lớn. Là một bậc đại nho có khí phách, lòng dũng cảm tuyệt luôn hướng lòng mình với việc nhân nghĩa, với hạnh phúc của muôn dân. Ông cũng là hình mẫu chuẩn mực của cái đẹp hoàn hảo truyền thống mà Nguyễn Tuân cực kì cảm khái, yêu mến vô cùng.

Minh Tuệ