Những bài văn hay lớp 8

Phân tích bài thơ Ông Đồ của Vũ Đình Liên

Đề bài: Phân tích bài thơ Ông Đồ của Vũ Đình Liên

Bài làm

Bài thơ Ông Đồ của Vũ Đình Liên là một trong những bài thơ hay, giàu ý nghĩa miêu tả sự lụi tàn không đáng có cái thời chữ nghĩa bút nghiên của các ông Đồ Nho, những kỉ niệm về một thời vàng son được khắc họa tài tình và rõ nét bằng những câu thơ thật giàu ý nghĩa nhân văn.

Cái di tích của một thời sùng đạo nho nay rõ nét phai mờ. Nho học bị thất sủng, cái hợp thời đúng kiểu thời thế thế thời phải là Tây học, Âu học

“Bao nhiêu người thuê viết

Tấm tắc ngợi khen tài

Hoa tay thảo những nét

Như phượng múa rồng bay”

Cái thời oanh liệt của các ông Đồ cũng không phải tự dưng mà có, mà thật sự họ có tài thật, họ giỏi nghề chữ nghĩa thật chứ không đùa. Không chỉ là những lời khen đơn thuần, mà nó còn là cả những lời khen ngợi tài bút của những người hiểu nghề, những người thuộc giới bút nghiên. Bởi những ông Đồ là những người thuộc dòng hay chữ thật. Họ là những người cũng có công rèn chữ nghĩa bao năm trời, cũng thông hiểu cái đạo Khổng Tử lắm, họ cũng nỗ lực rất nhiều vì những chữ nghĩa công danh. Tuy không phải là người đăng cơ như Trạng nguyên, khoa bảng hay thành những ông quan nghè, những quan thám thì thấp họ cũng thành được ông cử, ông tú. Không nhiều nhưng cũng có cả các thầy đồ gõ đầu trẻ. Và ngày tết họ tụ tập về các nơi như đình,đền, phủ, miếu, hay thậm chí là vỉa hè để mài mực bán chữ, ít vì đồng tiền nát gạo, cái bất đắc dĩ của nhà nho, nhiều cũng vì thỏa nỗi cái nghề trời cho mong được biết đến cái tài. Và cái thời thịnh vượng của xu hướng chuộng chữ nho, thích chơi chư, treo trữ nho trong nhà, thì ông Đồ mang cái giá cũng cao quý lắm. Lời khen nhiều khiến cho những ông Đồ có nhiều phần cảm thấy vinh dự và tự hào. Nhưng như cái quy luật, cái gì cũng chỉ có một thời, cho nên cái nỗi:

Xem thêm:  Thuyết minh về cách làm một món ăn mà em yêu thích

"Nhưng mỗi năm mỗi vắng

Người thuê viết nay đâu?

Giấy đỏ buồn không thắm

Mực đọng trong nghiên sầu…

Ông đồ vẫn ngồi đấy

Qua đường không ai hay

Lá vàng rơi trên giấy

Ngoài giời mưa bụi bay"

phan tich bai tho ong do cua vu dinh lien - Phân tích bài thơ Ông Đồ của Vũ Đình Liên

Phân tích bài thơ Ông Đồ

Cả một năm trời mới có một lần chứ có phải nhiều nhặn gì cho cam, một năm một lần những ông đồ mới có dịp phô diễn những nét chữ thánh hiền của mình vậy mà “thời oanh liệt nay còn đâu”, những lời khen nay còn đâu, những hình ảnh tấp nập, rộn ràng kẻ ra người vào xin chữ trong một niềm kính cẩn nay cũng còn đâu. Ông Đồ như là lâm vào hoàn cảnh của một cô gái lỡ thì, còn không có cả sự kén chọn. Ông Đồ vẫn ngồi đấy với tấm lòng như thế, với nghiên mực và bút giấy như thế, nhưng lòng người không còn chạnh lòng với ông. Ông Đồ ngồi chờ người xin chữ những cũng chỉ thấy “ế”, một nghịch cảnh thật xót xa. Đến nỗi nào dòng đời nào xô đẩy những thứ được coi là văn hóa đạo đức, chữ thánh hiền vào tình cảnh này. Chữ nghĩa, chữ Nho, đạo học là tri thức, là văn hóa, là đạo đức của cả một thời nay chỉ còn là “một thời vang bóng”. Bây giờ người ta phải hợp thời với phong trào Tây học cùng với các văn minh phương Tây. Cho nên, chữ Nho và ông Đồ không còn được coi trọng nữa

Xem thêm:  Từ trích đoạn Nước Đại Việt ta (Bình Ngô đại cáo - Nguyễn Trãi) em có suy nghĩ gì về lòng yêu nước

“Năm nay đào lại nở

Không thấy ông đồ xưa

Những người muôn năm cũ

Hồn ở đâu bây giờ?”

Câu thơ mang những nét chữ ra nét nghĩa thật đáng xót xa. Ông Đồ đã biết được sự đổi thay của thời cuộc, của lòng người, dù buồn lòng, đau đớn đến tận tim can nhưng ông cũng thấy mình nên tự biết thân phận mà rút lui, không bon chen với đời nữa. Mùa xuân vẫn đến, người dân vẫn đón Tết cổ truyền, nhưng những phong tục tập quán dần bị mai một nhiều và một bộ phận lớn người dân không còn mặn mà với những gì gọi là truyền thống vì họ coi đó là những điều lạc hậu, cổ hủ. Đáng buồn thay, tư tưởng gì đã vào đầu họ mà khiến họ có những tư tưởng đáng buồn về những gì thuộc về truyền thống dân tộc đến thế.

Bài thơ như một tiếng thở dài cảm thương cho thân phận những ông Đồ, những con người tài chữ mà nay chỉ còn được nhắc đến là những con người của một thời vang bóng, thật nhiều nỗi xót xa, đau lòng.

Minh Anh