Những bài văn hay lớp 7

Kể về một chuyện vui sinh hoạt

Đề bài: Kể về một chuyện vui sinh hoạt

Bài làm

“Lớp chúng mình rất rất vui, anh em ta chan hòa tình thân, lớp chúng mình rất rất vui như anh em keo sơn một nhà, đầy tình thân, quý mến nhau, luôn thi đua học chăm tiến tới, quyết kết đoàn giữ vững bền, giúp đỡ nhau xứng đáng trò ngoan” tôi luôn cảm thấy hãnh diện vô cùng mỗi khi nhắc về lớp của mình và luôn cảm thấy rằng, bài hát trên được viết lên đã phản ánh thật đúng về lớp của tôi. Lớp tôi thật sự là một lớp rất vui, là một lớp rất đoàn kết và mọi người đã cùng nhau xây dựng nên biết bao kỉ niệm đẹp về tuổi học trò, như câu chuyện sau đây tôi sẽ kể cho các bạn nghe chuyện vui về sinh hoạt của lớp tôi.

Lớp tôi là một lớp có tinh thần tập thể rất cao, tất cả các giáo viên và học sinh trong trường đều phải công nhận điều đó. Lớp tôi là một tập thể rất năng động, mọi thành viên trong lớp yêu thương nhau như người thân và luôn giúp đỡ nhau, cùng nhau tiến bộ nhưng cũng là lớp nổi tiếng nghịch ngợm trong trường.

Có chút kì lạ, khác biệt nhưng ai nhìn vào lớp tôi cũng đều nói là thật tuyệt và rất đáng ngưỡng mộ. Suốt gần hai tháng của học kì này, cứ giờ ra chơi của những buổi chiều học thêm là lớp chúng tôi lại tổ chức chơi trò bịt mắt bắt dê. Cũng chẳng còn cơ hội nào khác khi chỉ có trong những buổi học thêm và được nghỉ giữa giờ đến tận 30 phút chúng tôi mới có nhiều thời gian để chơi trò này. Và quả thực chơi trò này với cả một tập thể thì quả thực vui vô cùng. Nhưng chúng tôi không ngờ chúng tôi cũng gây tai họa từ trò chơi mang đến niềm vui không kể xiết đó.

Xem thêm:  Cảm nhận khi đọc bài thơ Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh của Lý Bạch

ke ve mot chuyen vui sinh hoat - Kể về một chuyện vui sinh hoạt

Kể về một chuyện vui sinh hoạt

Trước khi trò chơi được diễn ra, chúng tôi cũng bố trí sắp xếp lại bàn ghế, thu gọn bàn ghế kê lại sát góc tường, để lại nhiều khoảng không gian ở giữa để cả lớp có thể chơi. Nhưng ngày hôm đó, do chơi quá sung mà bạn bịt mắt đã chạy rất hăng, lùa tất cả cả lớp hoảng loạn chạy, bạn bịt mắt đã rất thông minh khi biết dùng chiến thuật để dụ cả lớp tập trung vào một góc để bắt cho dễ, cũng vì cả lớp cứ nháo nhào vào một góc và ngã bổ xoài ra hết với nhau, nhưng  không may, lại chính vào góc lớp nơi có nhiều chiếc bàn đã cũ, dư thừa, lớp chúng tôi dùng làm nơi đựng các vật dụng của lớp, một chiếc bàn bị gãy tan tành một góc. Chuyện xảy ra là điều không ai muốn, chính vì vậy cả lớp ai cũng lo lắng. Chuyện này nhanh chóng đến tai cô chủ nhiệm, cô đã nhanh chóng trở lại lớp học để phân xử sự việc.

Bạn lớp trưởng, với tinh thần trung thực cao thượng đã đứng lên tường trình cặn kẽ lại mọi chuyện, còn tập thể lớp chúng tôi thì cũng với tinh thần đoàn kết cao thượng, cũng đồng loạt đứng lên nhận lỗi. Nhìn những gương mặt ngây thơ có chút lo lắng khiến cô giáo không khỏi bật cười. Cô cũng có lời phân tích đúng sai với cả lớp, rằng chuyện xảy ra là do lỗi của cả lớp, việc chơi những trò vận động mạnh trong không gian chật hẹp của lớp học là không nên, có rất nhiều vật cản tạo nên sự nguy hiểm cho chúng tôi. Hơn nữa, trong phòng học cũng là nơi có nhiều trang thiết bị học tập, bởi vậy, chúng tôi không nên chơi ở đây, nếu chẳng may làm hỏng hóc những món đồ đắt tiền hơn thì chính chúng tôi sẽ khiến cho cô và phụ huynh của mình khó xử. Nhưng đồng thời, cô cũng tuyên dương tinh thần trung thực và đoàn kết của cả lớp.

Xem thêm:  Hai bức tranh đời tương phản trong truyện ngắn Sống chết mặc bay của Phạm Duy Tốn

Chiếc bàn cũng đã rất cũ, giá trị của nó dù không lớn nhưng đây là trách nhiệm của tập thể lớp đối với việc làm hỏng trang thiết bị của nhà trường và chính vì vậy, chúng tôi cũng cần có trách nhiệm về vấn đề này.

Cả lớp ai cũng thấy thấm thía những lời cô chủ nhiệm nói. Cả lớp nhất trí cao về vấn đề trách nhiệm với chiếc bàn. Tuy nhiên, từ hôm đó chúng tôi không bao giờ chơi những trò chơi tập thể vận động mạnh trong lớp học nữa, chúng tôi đã rút ra được bài học kinh nghiệm lớn lao

Minh