Những bài văn hay lớp 7

Kể lại truyện Tấm Cám

Đề bài: Kể lại truyện Tấm Cám theo lời kể của Tấm

Bài làm

Tôi tên là Tấm. Cha mẹ tôi mất sớm, để tôi ở lại sống với người vợ kế của cha. Tôi có một cô em gái cùng mẹ khác cha tên là Cám. Suốt những năm tháng ở với dì ghẻ và người em tôi thấy tủi thân vô cùng vì tuy là người nhà với nhau nhưng rõ ràng người dì và ngay cả đứa em của mình cũng không có chút tôn trọng tôi, họ không hề coi tôi là người thân của họ mặc dù tôi đã cố gắng hết sức để hòa đồng, hòa hợp với mọi người. Nhưng dường như mọi cố gắng của tôi đều hoàn toàn vô nghĩa

Người dì của tôi coi tôi không khác gì một thân phận người ở trong gia đình, mọi việc lớn nhỏ trong gia đình đều một mình tôi phải đảm đương từ công việc cày cấy đến dọn dẹp, giặt giũ, nấu nướng trong gia đình. Còn người em của tôi thì lại được mẹ nuông chiều, suốt ngày được rong chơi, cậy thế mẹ, Cám còn nhiều lần bắt nạt tôi, mặc dù tôi là chị. Điều đó khiến tôi buồn tủi vô cùng.

Một hôm, chúng tôi được dì ghẻ bà treo giải thưởng chiếc yếm đào nếu tôi và Cám bắt được nhiều tôm cá. Nghe thấy vậy, tôi mừng vô cùng, tôi tự nhủ sẽ cố gắng thật nhiều để có được chiếc yếm đỏ. Tôi đã rất chăm chỉ mò cua bắt ốc dưới ruộng sâu, hì hục bắt tôm cá nhưng không ngờ lại bị em Cám lừa lấy hết, em ấy nói với tôi  "Chị Tấm ơi chị Tấm! Đầu chị lấm, chị hụp cho sâu, kẻo về mẹ mắng" khiến tôi tưởng thật làm theo, nhân cơ hội đó, Cám đã lừa trút hết tôm cá từ giỏ của tôi sang giỏ của em ấy rồi chạy biến về lĩnh thưởng. Để lại tôi giữa đồng ngơ ngác, tôi buồn lòng lắm, chỉ biết ngồi khóc. Rồi bỗng nhiên, có một giọng nói trầm ấm vang bên tai tôi: "Vì sao con khóc?". Tôi ngẩng lên nhìn và trước mặt tôi, một ông Bụt hiện lên với mái tóc bạc phơ và nụ cười nhân hậu. Tôi kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Bụt nghe, Bụt xoa đầu tôi và ân cẩn bảo tôi hãy xem lại trong giỏ, có một con cá Bống, hãy đem con cá Bống ấy về nhà nuôi, mỗi ngày bớt ít cơm cho nó ăn, mỗi ngày gọi nó lên ăn thì gọi nó bằng câu dao:Bống bống bang bang, lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta, chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người".

Xem thêm:  Cảm nghĩ của em về mẹ kính yêu

Tôi chưa kịp hỏi thêm thì Bụt đã biến mất. Tôi làm theo lời bụt dặn, và tôi cũng dần có tình cảm với Bống thật sự, Bống như một người bạn giúp tôi an ủi tôi về những muộn phiền xảy ra trong cuộc sống, nhưng rồi tình bạn của chúng tôi cũng không thể tồn tại chỉ vì sự ghen ghét của mẹ con Cám, họ ghét tôi, ghét tất cả những thứ thuộc về tôi, nhiều khi chính tôi cũng không thể hiểu nổi tại sao họ đối xử với tôi như vậy. Tôi đã làm liên lụy đến bống, bống đã bị mẹ con Cám bắt đi giết thịt. Tất cả những gì còn lại của Bống là một cụ máu đỏ tươi nổi trên mặt nước. Tôi đau đớn vô cùng, òa khóc nức nở như một đứa trẻ, Bụt hiện lên, nhưng thực chất Bụt cũng hiểu hết mọi chuyện.

ke lai truyen tam cam - Kể lại truyện Tấm Cám

Kể lại truyện Tấm Cám

Bụt bày cho tôi đi tìm xương bống bỏ vài bốn cái lọ chon dưới bốn chân giường. Nhờ có sự giúp đỡ của Bụt, tôi có thể đi chơi lễ hội mặc dù trước đó đã bị mẹ con nhà Cám gây khó dễ bắt đem một đấu thóc trộn cùng một đấu gạo bắt tôi phải nhặt sao thật sạch mới được đi thi. Nhờ những chiếc lọ chon dưới chân giường mà tôi có quần áo đẹp để đi chơi lễ hội. Và nhờ ông trời, nhân duyên đã se duyên giúp tôi nên nghĩa vợ chồng với nhà vua, thoát khỏi cuộc sống tù túng trong nhà dì ghẻ. Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, năm lần bảy lượt mẹ con Cám mưu hại tôi, khi tôi về nhà làm giỗ cha, nhân lúc tôi trèo lên cây cau trẩy cau cúng bố, nhưng bị mẹ con Cám ở dưới chặt gốc cây khiến tôi chết oan tức tưởi. Cám thế chỗ tôi làm vợ vua. Oan khuất chưa thoát được kiếp, tôi hóa thân thành chim vàng anh nhưng cũng bị mẹ con Cám mưu hại, rồi sau này khi hóa thân thành cây xoan đào, rồi khung cửi, dù cũng chỉ còn là một linh hồn oan khuất chưa được siêu thoát nhưng cũng không yên ổn được với mẹ con nhà Cám.

Xem thêm:  Cảm nhận về thân phận người lao động nghèo trong xã hội xưa qua bài ca dao: Thương thay thân phận con tằm

Tôi đã không thể tiếp tục chịu đựng được ẹm con nhà Cám nữa, tôi tự nhận thấy mình phải đứng lên đấu tranh dành lại quyền sống chính đáng cho bản thân mình. Hình ảnh quả thị thơm là hiện thân cuối cùng của tôi trong cuộc chiến đấu này và cuối cùng tôi cũng giành lại chiến thắng. Tôi được nhà vua đón về cung và sống cuộc sống hạnh phúc bên người.

Hạnh phúc mà tôi có được không hề là chuyện dễ dàng, đó là một cuộc chiến không chút khoan nhượng nhưng tôi không thấy hối hận về chuyện mình làm. Cuộc chiến đó là cần thiết và hạnh phúc là đáng có, đáng trân trọng đối với tôi.

Minh