Những bài văn hay lớp 11

Chứng minh câu nói của cụ Mết: Chúng nó đã cầm súng, mình phải cầm giáo

Chứng minh câu nói của cụ Mết: Chúng nó đã cầm súng, mình phải cầm giáo

Bài làm

NTT là nhà văn trưởng thành, trải qua hai cuộc kháng chiến của dân tộc, ông có 1 niềm đam mê những tính chất sử thi, những tính chất anh hùng.. Câu nói “ Nghe rõ chưa, các con, rõ chưa? Rõ, nhớ lấy, ghi lấy. Sau này tau chết rồi bay còn sống phải nói lại cho con cháu: chúng nó đã cầm súng, mình phải cầm giáo” âm hưởng thiết tha, hào hùng trong câu nói của cụ Mết thiêng liêng như 1 lời dăn dạy của lịch sử cha ông. Có thể cô đó là chân lí của thời đại, là 1 chủ đề của thiên truyện. “ Chỉ có bạo lực CM mới là con đường sống duy nhất của VN trong những năm tháng đau thương của cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước”

Khi Tnú về thăm làng sau ba năm đi lực lượng, cụ Mết đã kể lại cuộc đời của Tnú cho dân làng nghe. Đến đoạn Tnú tay ko xông vào giữa bọn giặc để cứu vợ con nhưng ko đc, Tnú bị bắt, cụ Mết đã nói: “Chúng nó đã cầm súng, mình phải cầm giáo”. Câu văn này là bản lề khép lại quá trình đấu tranh bằng chính trị và mở ra giai đoạn đấu tranh bằng vũ trang của nhân dân TNg

“ Súng” và “ giáo” ngoài nghĩa đen để chỉ vũ khí cụ thể còn có ý nghĩa biểu tượng chỉ chung loại vũ khí có thể dùng chiến tranh. “ Phải” có nghĩa là bắt buộc, là cần thiết, là ko có sự lựa chọn nào khác, chỉ có 1 con đường duy nhất mà thôi. “ Chúng nó” chỉ bọn giặc, là bọn Mĩ và Ngụy, “ mình” là chỉ người ta. Câu nói của cụ Mết diễn tả chân lí của thời đại bọn giặc đã cầm súng bắn vào chúng ta thì chúng ta ko còn con đường nào khác, thì phải biết cầm vũ khí đứng lên bảo vệ sự sống, bảo vệ dân tộc. Đó cũng là chủ đề của thiên truyện “Phải dùng bạo lực CM để chống lại bạo lực phản CM, vũ trang chiến đấu là con đường CMVN lúc đó”.

Xem thêm:  Bài học thấm thía nhất về cuộc đời và văn thư Nguyễn Đình Chiểu

“ Chúng nó đã cầm súng” mà mình chưa cầm giáo thì tất yếu sẽ là đau thương. Thiên nhiên bị giặc tàn phá, hình ảnh rừng xà nu trong đau thương “ Có những cây bị chặt đứt ngang nửa thân mình, đổ ào ào như một trận bão. Ở chỗ vết thương, nhựa ứa ra, tràn trể, thơm ngào ngạt, long lanh nắng hè gay gắt, rồi dần dần bầm lại, đen và đặc quyện thành từng cục máu lớn”. Tác giả đã tái hiện lại rừng xà nu bị tàn phá dưới bom đạn kẻ thù thực chất là 1 hình ảnh về 1 Tây Ng đau thương khi chưa biết cầm vũ khí chống lại kẻ thù. Con người có những vẻ đẹp như: người Xô Man sớm đc giác ngộ CM: cán bộ Quyết đã đến làng XM dạy ng dân học chữ và hướng dẫn làm CM để giải phóng quê hương. Người dân XM rất trung thành vs Đảng và CM, họ tin tưởng bằng niềm tin tuyệt đối “ ĐẢng còn, núi nước này còn”. Làng XM cũng tự hào rằng năm năm chưa có ng cán bộ nào bị bắt trong cánh rừng của làng. Giặc đã khủng bó những ng làm CM thế nhưng ng XM đã thay nhau vào rừng nuôi cán bộ. Đây là phẩm chất thành công làm nên CM.

Thế nhưng vì chưa cầm vũ khí, ng dân XM vẫn phải chịu cảnh đầu rơi máu chảy. Trong trang lịch sử XM đc ghi lại là 1 chuỗi đau thương: anh Xút bị treo cổ, bà Nhan bị chặt đầu treo mũi súng, Tnú mặc dù là cậu bé nhưng cũng ngang dọc vết dao chém trên lưng. Anh Quyết cũng đã hi sinh, vợ con Tnú đã bị giết và bản thân Tnú cũng bị tra tấn, khiến đôi bàn tay anh thành tật nguyền. Như vây, chỉ vì chưa biết cầm vũ khí chống lại kẻ thù mà ng dân XM đã ko bảo vệ đc c/s của chính mình, thiên nhiên cũng bị hủy diệt, ngay cả thứ nhựa xà nu thân thiết cũng trở thành ngọn lửa thiêu cháy những bàn tay hàng ngày chăm sóc, nuôi trồng,…cái giá phải trả là quá đắt.

Xem thêm:  Anh (chị) hãy phân tích truyện ngắn Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

“ Chúng nó đã cầm súng mình phải cầm giáo”. Thiên nhiên đã trở thành 1 thứ Tây Nguyên bất khuất, 1 tấm lá chắn che chở cho dân làng. “ Cứ thế hai ba năm nay rừng xà nu ưỡn tấm ngực lớn của mình ra che chở cho làng”. Hình ảnh rừng xà nu lúc này chứa đựng 1 sức sống vô hạn ko gì hủy diệt nổi. Con người trong đêm đồng khởi. Ko thể chiến đấu vs lũ giặc bằng tay ko và lòng căm thù mù quáng, cụ Mết đã dẫn thanh niên vào rừng lấy vũ khí tiêu diệt mười tên giặc. Làng Xô Man từ đó trở thành làng kháng chiến, rừng xà nu ào ào rung động, tiếng chiêng nỗi lên và lửa cháy khắp rừng. Tnu khi chưa cầm vũ khí đã ko thể bảo vệ được vợ con, mặc dù anh có sức vóc cường tráng. Sau này , mười ngón tay nỗi ngón chỉ còn hai đốt, anh đã cầm vũ khí bảo vệ quê hương.Đôi bàn tay đau thương đã trở thành đôi bàn tay vs sức mạnh kẻ thù tiêu diệt giặc.

Trong cuộc chiến đấu hôm nay, vì biết cầm vũ khí mà con người chủ động hơn trong tư thế trưởng thành và chiến thắng. Bằng tuổi Tnu hồi nhỏ làm liên lạc, nhưng bé Heng vs khẩu súng trên vai, biết lùng giặc mà đánh, rất am hiểu trận địa phục kích kẻ thù. Bằng tuổi Mai ngày xưa thì Dít đã vững vàng trong vị trí chủ chốt của cuộc chiến đấu, là đại diện trong sự lãnh đạo của Đảng đối vs các dân tộc Tây Nguyên.Nếu Mai bị đánh đập dã man thì Dít lại là người tổ chức cho dân làng đánh giặc.

Xem thêm:  Anh (chị) Bình luận ý kiến sau đây của Tuân Tử (313 - 235 trước Công nguyên): “Người chê ta mà chê phải là thầy của ta; người khen ta mà khen phải là bạn ta; những kẻ vuốt ve y nịnh bợ ta chính là kẻ thù của ta vậy"

Đối vs dân làng Xô Man diễn ra bình thường như ko hề có chiến tranh, ko hề có cảnh náo loạn khi giặc đến. Cảm giác bình yên nơi đây gắn vs tiếng nô đùa của trẻ nhỏ, nhiều cụ già thì bò xuống cầu thành,… Có lẽ ko thể tì đâu cách diễn đạt chính xác, thiết tha và cô đúc bằng lời nói của cụ Mết tổng kết thiên truyện. Kẻ thù đã cầm súng bắn vào chúng ta, thì chúng ta phải biết cầm vũ khí đứng lên bảo vệ sự sống, bảo vệ quê hương